Ngày chủ nhật bình yên
Ngủ no tròn con mắt. nướng chổng mộng trên giường mãi tận 10h mới ra khỏi nhà. :d Qua đón ông già, đi đổ xăng, ghé Lý Thái Tổ mua bánh ướt. Thèm cả tuần nhưng chẳng dám ăn ngoài. Để cuối tuần tung tăng đi ăn với ai đó.
Hai đứa rủ nhau take a walk, uhm, Mile Square Park? Uhm, hay mình đi Anaheim Hill, hôm trước ông già bảo ở đó có cái park đẹp lắm muh. Okie, nhất định vậy đi.
Craig Regional Park to thật to, mát rượi một màu xanh của cỏ và cây. Chen lẫn những bông hoa dại màu vàng, tím, hồng tím. $5.00 tiền entrance fee cơ. Park xe ở gần Lake, mình bảo ông già kiếm chỗ ngồi ăn trước đã. Heo đói rồi. hoohoohh. Thiên nhiên phong cảnh hữu tình, vừa ăn vừa ngắm vịt. Gió từ mặt hồ thổi lên thật sảng khoái. Nắng ấm, se se lạnh với những làn gió.
Bật cười khi phát hiện 1 chú chó lai heo mọi nhé. Chú vịt con thì lai két. Cả một bầy vịt đen, nâu, đâu đó lại ra 1 chú cò trắng. Ngồi nhìn chú rướn cao cổ tìm những con trùn dưới kênh, chợt nhớ bài Con Cò lặn lội bờ ao năm nào.
No rồi nhé. Em phải take a walk thôi. Uhm thật đúng là bệnh nan y. tại sao ăn xong là lại no, là lại buồn ngủ.
Take a walk, walk, walk, sit down and take a rest. Ngồi trên cao nhìn xuống hồ, cảnh ko phải gọi là thần tiên. Nhưng lòng thì cảm thấy thật bình yên. Cảm giác an toàn, thanh thản và bình yên khi ở bên ông già. Thích thật. Không cần nói, chỉ những cái nắm tay cũng cho được người ta cảm giác yêu và được yêu. Đúng ko nhỉ.
Cảm ơn ông già vì những cái nắm tay, vì cảm giác bình yên mà ông già đem đến. Ko hiểu sao vẫn thích gọi là ông già dù ai đó ko có già. Vì ông già chỉ là của riêng tui. heheheh

















